"Được rồi, thấy các ngươi như vậy ta cũng không phải lo lắng gì nữa, mọi người di chuyển sang nơi khác đi, tiếp tục rèn luyện".
Trần Phàm khoát tay nói với đám người.
"Lão đại nói không sai, nơi đây có vẻ sẽ có nhiều Địa Ma Trùng sinh sống, mới chỉ một con đã khiến chúng ta chật vật thế này, nếu chúng kéo đàn kéo lũ tới thì kể như xong".
Dương Khôi gật đầu nói.
"Sợ cái gì, không phải đã có Đỗ béo uy vũ đây rồi sao? Hắn một tấm Cường Lực Phù là đám yêu thú đó chết chắc".
Hạ Hoài An nhe răng nói, giọng điệu có chút châm chọc Đỗ Mậu.
"Hừ! Có con yêu thú vừa mở miệng nói kìa, ta có nên cho nó một kích không đây?".
Đỗ Mậu đáp trả.
"Ngươi dám nói chuyện với ân nhân như thế sao, vừa rồi nếu không phải ta nhanh tay kéo lại thì cái thân béo ú của ngươi giờ có còn được nguyên vẹn?".
"Tào lao, đó là Dương sư huynh cứu ta mới phải".
"Nhưng là ta kéo ngươi lại, ngươi mới không có tổn hao gì".
"Vẫn là Dương sư huynh cứu ta".
"Đồ nhát chết, vô ơn!".
"Đồ lắm lời, mồm thối!".
"Á à, con lợn này".
"Nhào zô nhào zô".
...
Trần Phàm mỉm cười lắc đầu, ngay sau đó thân hình lại biến mất, biết đám người này có thể tự chiếu cố được, hắn cũng không cần phải ở lại đây làm gì.
Thế nhưng đúng vào lúc này!
Rống!
Ngay khi Trần Phàm chuẩn bị rời đi thời khắc, một tiếng rống kinh thiên động địa vang lên, từ xa vọng lại, hắn lập tức khựng lại bước chân của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851145/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.