Quay trở lại với thực tại, Đới trưởng lão sau khi nghe Trần Phàm nói như vậy đột nhiên phá lên cười, dường như đã lâu lắm rồi chưa bao giờ cười sảng khoái tới như vậy, mà quả thực ở đây cũng chưa ai thấy lão cười bao giờ cả, bộ mặt âm u của Đới trưởng lão không khỏi lóe lên một vài tia rạng rỡ, sau khi thu hồi tiếng cười của mình lão mới đưa mắt nhìn Trần Phàm, cất giọng khàn khàn, nói:
"Đương nhiên thông qua rồi, còn về phần đầu khôi lỗi đó thì ngươi không cần phải lo".
"Thật sao, vậy xin đa tạ Đới khảo quan".
Trần Phàm ôm quyền nói, xem ra lão giả này cũng rất là sảng khoái, không giống như trong lời đồn.
"Có điều..."
Đới trưởng lão trầm giọng, sắc mặt lại trở về với nét u ám ban đầu, như chưa từng có nụ cười nào vừa xuất hiện qua cả, ánh mắt già nua bỗng chốc lóe lên tinh quang, nhìn chằm chằm vào Trần Phàm, nói:
"Có thể cho lão phu xem ngươi đã tu luyện công pháp gì không?".
Trần Phàm hơi nhíu mày một cái, lão âm binh này tự nhiên hỏi tới công pháp của mình, muốn làm gì đây? Nhưng thấy đối phương không có mang theo ác ý gì cả, huống hồ với thân phận của lão cũng chẳng cần phải tỏ ra lịch sự thế làm gì, Trần Phàm cũng gật đầu đồng ý.
"Được".
Chỉ chờ có vậy, Đới trưởng lão cánh tay khô gầy liền vung lên một cái, tốc độ như chớp, nếu là người khác chỉ có thể thấy được tàn ảnh mà thôi, ngay cả Trần Phàm cũng không khỏi kinh ngạc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851119/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.