Chỉ thấy trên mặt đất lúc này bày la liệt từng phần thân thể, tay một nơi chân một nẻo, máu me lênh láng, lục phủ tứ tung, ngũ tạng tứ phía, xa xa còn đang nằm lăn lóc một cái đầu lâu bê bết máu tươi, mùi tanh hôi khiến cho mọi người không khỏi lởm giọng, cảnh tượng khắp gian phòng đã lạnh lẽo rùng rợn lại càng trở nên vô cùng thảm thiết.
Mà giờ phút này, ngay phía bên ngoài trận pháp lại đang ngồi ngay ngắn một thân ảnh, hai chân xếp bằng, hô hấp chậm rãi, vẻ mặt không chút cảm tình, tựa như khung cảnh huyết tinh nơi đây không có mảy may ảnh hưởng gì đến hắn, người thanh niên này không ai khác chính là Trần Phàm.
Thấy đang tối đột nhiên lại có ánh sáng tràn vào, Trần Phàm lông mày hơi nhướng lên một cái, biết có người tới, hắn lúc này mới từ từ mở mắt quay đầu nhìn sang phía cửa, chỗ mấy vị khảo quan đang đứng, khuôn mặt tựa tiếu phi tiếu, nói:
"Rốt cục có người tới, đệ tử chờ ở đây lâu rồi, không biết gian phòng này đã xảy ra chuyện gì, vốn dĩ ta muốn đi ra nhưng không hiểu sao cánh cửa lại cứ đóng chặt hoài...Ủa, mọi người sao vậy, đệ tử rốt cục thông qua khảo hạch hay chưa?".
Thấy mấy vị trưởng lão cứ nhìn mình không có nói năng gì, Trần Phàm không khỏi có chút kỳ quái, hắn lúc này mới chậm rãi đứng dậy đi đến chỗ mấy vị khảo quan, lông mày khẽ nhíu, cánh tay cứ thế huơ huơ trước mặt từng người.
Chỉ là giờ phút này đám người khảo quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-tru-huyen-ky/1851118/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.