Tịch Hạo Trạch gần như không tin được cầm lấy tấm hình, ánh mắt lộ ra niềm vui sướng không kể xiết, tựa như đang cầm vật báu trong tay. Thật ra anh vẫn có một chút gì đó mơ hồ, bước gần đến ánh đèn, nương theo ánh sáng nhìn kỹ, trong anh giờ đây vui sướng và đau khổ mâu thuẫn đan xen.
“Dịch Phong, cậu nhìn xem là con tớ đấy.” Người nào đó đang đắm chìm trong hạnh phúc tự mình vẽ ra.
Từ Dịch Phong lạnh lùng liếc anh, trong lòng oán thầm, vợ cậu còn không cần cậu chứ đừng nói là con: “Tớ về đây.”
Tịch Hạo Trạch căn bản không thèm đếm xỉa gì đến bạn mình.
Ngày hôm sau khi ánh nắng đầu tiên lộ ra, dựa theo địa chỉ mà Từ Dịch Phong để lại anh đến thành phố X. Sương mù mờ mịt, cả đoạn đường đi anh chạy như bay, cuối cùng cũng đến thôn trang vào giữa trưa. Đó là một ngôi làng nằm cạnh vách núi, bao quanh là dãy núi hùng vĩ, không khí thoáng đãng. Anh dừng xe ở đầu cổng thôn, lâu lắm mới có người từ xa đến, tiếng chó sủa ầm ĩ cả lên.
Ngay sau đó liền có một cụ già đi đến. Tịch Hạo Trạch xuống xe, bước đến: “Xin lỗi , làm ơn cho hỏi ở trong thôn này có bà cụ Nam không ạ?”
Cụ già nheo mắt nhìn người đàn ông nho nhã lễ độ trước mặt, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt rồi nhiệt tình nói: “Có, có, ngôi nhà trệt nhỏ cuối thôn kia chính là nhà của bả.” Ông cụ còn tận tình chỉ đường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-dieu-cua-trung-ta/3165469/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.