NHỮNG NGƯỜI KHÁCH TRẺ
Alô? Mấy anh còn đó không?
Giọng Kelly Madigan vang lên từ cái loa, nghe rất lo lắng.
Hannibal và Peter vẫn còn đó nhưng không nói được tiếng nào. Hai bạn sửng sốt. Bao nhiêu lần hai bạn đã ăn ở quán Chicken Coop? Mấy trăm lần? Mấy ngàn lần? Đối với Hannibal chắc còn nhiều hơn nữa. Bao nhiêu lần hai bạn đã thấy khuôn mặt thiện cảm của Big Barney Coop trên truyền hình? Bằng một giọng kỳ lạ, nhưng chân thật, ông lặp đi lặp lại: "Big Barney vặt lông gà, chứ không vặt lông khách hàng!”
- Cậu có tưởng tượng không? Ông ta cho thuốc độc vào món ăn mà ông bán. - Peter lắc đầu - Không tin nổi!
- Chẳng có lý do gì để tin. - Hannibal nói - Như thím Mathilda nói, điều nguy hiểm khi kết luận vội vàng, là không bao giờ biết sẽ dẫn đến dâu.
- Cậu nói rõ hơn đi.
- Ta không có gì để buộc tội Big Barney Coop. Làm sao biết được có phải chị Juliet nói về ông hay không? Vẫn có thể là người khác chứ. Rồi có thể chị ấy đang bị phản ứng thuốc, hay còn bị sốc do tai nạn. Hay chị ấy chỉ nằm mơ thôi.
- Đúng là con trai! - Kelly phản đối ở đầu dây bên kia - Rất tiếc là em không thể chuyển máy cho chị Juliet. Đó! Các anh nghe đi! Nghe không?
- Không. Cái gì vậy? - Hannibal nói bằng một giọng mệt mỏi.
Còn Peter thì lắc đầu. Dù sao, Kelly đâu thể thấy Peter...
- Chị ấy nói lại kìa! - Kelly thốt lên - Chị ấy vừa mới nói: “Không. Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-con-ga-doi-vuong-mien/106067/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.