KHÓ TIN, NHƯNG CÓ THẬT!
Peter Crentch rẽ xe thật nhanh vào bãi đậu bên ngoài của bệnh viện Rocky Beach Memorial rồi thắng đột ngột.
Peter cho rồ máy chiếc Scirocco 81 cũ một hồi, rồi mới tắt. Hai cây chùi kiến dừng ngay giữa chừng.
Peter có rất nhiều điểm chung với chiếc xe của mình. Cả hai đều thon thả, dáng vẻ khiêm nhường và rất nhanh nhẹn. Với chiều cao một mét tám mươi và vóc dáng vận động viên điền kinh, Peter cảm thấy hoàn toàn hòa hợp với chiếc Scirocco của mình.
- Trời mưa gì mà mưa quá trời! - Peter quay sang nói với Hannibal Jones ngồi bên cạnh - Ớn quá!
Hannibal hoàn toàn đối nghịch với bạn. Chính Hannibal tự mô tả mình là "hơi tròn trịa" hoặc "hơi có thịt". Ít người biết rằng Hannibal cố gắng rất nhiều để giảm bớt trọng lượng dư thừa. Vấn đề danh dự mà... Nhưng với Peter, thì Hannibal tâm sự được, vì Peter là bạn thân nhất của cậu.
Peter và Hannibal ngồi đó thêm một hồi, ngắm nhìn trời mưa. Một cơn bão dữ dội, như đôi khi có vào mùa hè. Đột nhiên, một tia chớp sáng lên trên bầu trời, tiếp sau đó là tiếng gầm khủng khiếp.
- Đi đi, chắc chắn mưa chưa dứt đâu. - Peter vừa nói vừa vén mớ tóc nâu hung rơi xuống trán - Sắp hết giờ thăm rồi. Sợ Kelly chờ!
- Không biết bao giờ cậu mới không còn bị lũ con gái xỏ mũi nữa. - Hannibal nói rồi miễn cưỡng tháo dây an toàn.
- Nói tầm bậy! - Peter cãi lại - Còn cậu với bọn con gái, thì....
- Biết rồi... Mình rất dở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-con-ga-doi-vuong-mien/106066/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.