- Người Chumash, giáo sư nói tiếp, không sử dụng vàng. Thật ra không ai biết đến kim loại quí ở lãnh thổ vùng này. Nếu đúng là cái bùa của các cháu bằng vàng thì chỉ có thể xuất phát từ kho báu hoang đường của người Chumash.
- Chuyện thế nào thưa bác? Bob quan tâm hỏi.
- Giữa năm 1790 và 1820 - giáo sư giải thích - có một phe li khai rất nguy hiểm trong vùng núi lân cận. Họ không đông, nhưng rất dữ tợn khi bị tấm công, và là bậc thầy trong kĩ thuật ngụy trang. Người Tây Ban Nha cũng bất lực, không trị nổi. Nên người Tây Ban Nha nghĩ ra việc cho học vàng, với điều kiện họ để thực dân Tây Ban Nha yên thân. Bộ lạc nhanh chóng hiểu ra giá trị vàng và khi người Tây Ban Nha đưa vàng không đủ, họ ăn cắp. Nhưng cuối cùng họ vẫn bị thất bại, và sếp của họ, có tên có thể tạm dịch là Đại Não bị trọng thương và bị bắt. Tuy nhiên họ đã gom góp được vô số vật quí giá, nữ trang cũng như thỏi vàng. Ít nhất người ta cũng khẳng định như vậy. Đại Não không chịu tiết lộ chỗ giấu kho báu. Trước khi chết hắn chỉ nói "sẽ không bao giờ có người đàn ông nào tìm ra kho báu". Những người sống sót của bộ lạc này biến mất và không ai còn gặp lại nữa. Từ đó có rất nhiều người thử tìm kho báu, nhưng hoài công.
Hanibal suy nghĩ, ánh mắt nhìn vào khoảng không.
- Cháu nghĩ, cuối cùng thì Hanibal nói, chắc chắn người Chumash sẽ không dám hi sinh như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-cai-bong-cuoi/111593/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.