- Các cậu làm gì ở đây?
Ba bạn quay lại nhìn thấy một người đàn ông gân guốc, tóc bạc, đang nhìn mình qua một cặp kính dày.
- Có kẻ vừa mới lấy cắp cái bùa của tụi cháu, Peter nhạt nhẽo thông báo.
- Hắn cầm dao, Bob nói.
- Bùa à? Người đàn ông nhỏ thắc mắc hỏi lại. A! Các cháu là ba cậu bé mà anh Alfred Hitchcock giới thiệu tới. Ba Thám Tử Trẻ.
- Dạ phải, thưa bác, Hanibal vội vàng xác nhận.
- Thế các cháu có vấn đề hỏi bác à? Một ngôn ngữ mà các cháu không biết?, giáo sư Meeker nói tiếp.
- Dạ phải! Bob buồn bã thở dài. Chuyện xui xẻo là một kẻ lạ, to khoẻ và da nâu đã lấy mất cái bùa, và vấn đề của tụi cháu đã biến mất theo hắn.
- Sai lầm! Hanibal thản nhiên ngắt lời. Vấn đề vẫn còn đây. Đồng ý là cái bùa đã biến mất! Nhưng bức thông điệp thì không. Cháu đã thận trọng mang chúng riêng ra.
Vẻ đắc thắng, thám tử trưởng đưa mẩu giấy cho giáo sư.
- Tuyệt vời! Giáo sư la lên, ánh mắt sáng lên sau cặp kính. Vào đây nhanh để bác có thể nghiên cứu cho đàng hoàng.
Giáo sư quay gót vào nhà thật nhanh. Ông quá nhiệt tình tìm hiểu bức thông điệp đến nỗi ông xém đụng đầu vào cây. Ông kéo ba cậu vào ngôi biệt thự, mời ngồi, chính ông ngồi sau bàn làm việc và cúi xuống mẩu giấy nhỏ xíu.
- Đúng rồi, đúng rồi! Ông khẽ nói sau một hồi xem xét. Không còn gì nghi ngờ nữa! Thật là kì diệu.
Ông tự nói với chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-bi-an-cai-bong-cuoi/111592/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.