Tiếng quát của Diễm Kiều vừa phát ra thì cũng là lúc Lê Bá Thông đứng lên ngăn giữa hai con người đang mất dần sự bình tĩnh đó.
- Được rồi! Được rồi! Xin Trịnh đại nhân và Diễm Kiều tiểu thơ mỗi người nhịn một tiếng được ạ? Mọi chuyện đã rối như tơ vò thế này rồi mà hai người còn có thể cãi nhau được nữa, thì cũng thật..
- Có rối gì đâu chứ?
Diễm Kiều buột miệng phản bác Lê Bá Thông. Nhưng trước đôi mày cau chặt của đối phương, cô gái trẻ đã không tình nguyện mà ngậm miệng lại. Bên nàyLê Bá Thông sau khi thấy đã thuyết phục được cả Trịnh Thừa lẫn Diễm Kiều thì thở hắt ra một tiếng nhẹ nhõm.
Nhưng sự thư thái của Lê Bá Thông chẳng kéo dài được lâu khi chàng ta sự nhớ ra điều gì đó. Lê Bá Thông hướng con Lành hỏi.
- Cậu Ba Phong sáng nay sao rồi? Có ai đang chăm sóc cậu không?
- Dạ có ạ. Là tỷ Nhân và tỷ Thảo. Tỷ Thảo giỏi lắm ạ. Nhờ có mấy thang thuốc tỷ ấy bốc mà sáng nay cậu Ba đã có thể bước xuống giường đi lại rồi đấy ạ.
Con Lành đáp. Bên kiaLê Bá Thông sau khi nghe con Lành báo tin tối thì mặt mày lập tức có chuyển biến. Đôi mày cau chặt được giãn ra đôi phần. Khuôn mặt cũng rạng rõ hơn rất nhiều. Chàng hướng Trịnh Thừa mà nói:
- Vậy là tốt quá rồi! Đợi Phong đệ khỏe thêm chút nữa chúng ta sẽ hỏi thêm đệ ấy một số chuyện, như là trong lúc đệ nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3388000/chuong-42.html