Như chuyện hồi tối chẳng hạn, chính con Lành là người trực tiếp nhận và đem mớ đồ đạc của cậu Hai bỏ vào áo quan. Trong khi ai nấy ở đó đều e ngại và sợ đến gần thi thể người chết.
Nghĩ đến đây Diệp Thảo lại không tự chủ mà đi tìm bóng dáng của tỷ Nhân. Cô gái này rõ là tối qua cũng không có ngủ. Gương mặt xám xịt đã đành. Đáy mắt của tỷ Nhân hình như còn ánh lên một tia nhìn tuyệt vọng.
Tuyệt vọng ư? Chỉ một lời nói lỡ của ông lão đánh đàn bầu mà tỷ ấy buồn đến mức đó sao. Không cho bản thân có thời gian để suy nghĩ nhiều hơn, Diệp Thảo toan đứng dậy để đến bên tỷ Nhân, an ủi tỷ ấy.
Nhưng người vừa mới nhỏm dậy thì Diệp Thảo đã phải khựng người lại. Anh Đen từ lúc nào đã đứng sau lưng nàng. Anh cất giọng hằn hộc.
- Lại nữa. Lại trưng ra vẻ mặt đó. Muội ấy thật sự là.. là muốn làm bà Phan sao hả?
Câu nói của anh Đen làm Diệp Thảo phải hướng tầm mắt theo ánh nhìn của gã trai trẻ. Muội ấy mà gã trai ấy nhắc đến là con Lành, và người mà đứa con gái kia đang tiếp chuyện là Phan gia Phan Vũ Anh.
Kẻ là nô tì làm công chuyện tiếp trà nước, còn kẻ là người đi viếng đám tang.
Trò chuyện với nhau là việc rất đỗi bình thường. Chỉ là hình như họ không chỉ có trò chuyện. Ánh mắt lúng liếng của con Lành và bên kia là nụ cười nửa miệng tình tứ của Phan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387999/chuong-41.html