Ráng ghì chặt cho cái mâm trên tay không bị chênh chao, Diệp Thảo rốt cuộc cũng được thở một cái sảng khoái khi đĩa thức ăn cuối cùng được tỷ Nhân bưng ra. Nhưng trong phòng ăn lúc này chỉ có mình Diệp Thảo thấy nhẹ nhõm bởi nhìn ai cũng ngó đăm đăm.
Có lẽ vì tối qua đại nhân đã không qua đêm ở buồng của bà Ba? Còn với bà Hai thì chắc là sự xuất hiện của bà Ba trong bữa điểm tâm? Nhưng đúng là chuyện của hai bà, còn với Diệp Thảo thì nàng đã hoàn thành tốt công việc của mình. Nên lúc này nàng có thể đường hoàng xuống bếp mà nghỉ ngơi đôi chút.
Có điều vừa quay đầu đi thì Diệp Thảo đã nghe bà Ba phân phó.
- Con Nhân, bây qua buồng đại nhân gõ cửa gọi đại nhân dậy đi. Đã cuối giờ Dần rồi mà sao đại nhân vẫn chưa dậy? Hay đã xảy ra chuyện gì rồi?
- Chuyện gì rồi là chuyện gì?
Bà Hai ném ánh mắt sắc lạnh về phía bà Ba.
- Có phải em Ba đang muốn đại nhân xảy chuyện nên mới nói ra mấy lời khó nghe vậy không?
- Dạ, đâu có chị Hai. Em nào dám nghĩ như thế.
Bà Ba vội vã xua tay phân bua.
- Chỉ là tối qua đại nhân ngủ một mình. Chỉ sợ sáng ra đại nhân mỏi người hay chi đó.
- Ta lại nghĩ đại nhân vì quá chăm sang buồng của em Ba nên mới mỏi người đó. Nói ra thì ai đó bảo ta nanh nọc. Nhưng em Ba cũng phải biết giữ cho đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387965/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.