Nhưng lúc này nếu Diệp Thảo nàng vì nản chí mà lùi về phía sau một bước thì.. Dòng suy ngẫm của cô gái trẻ bị ngắt ngang bởi một tiếng gõ cửa.
Là lão Duyệt!
Khi cánh cửa ọp ẹp của kho chứa củi vừa được mở ra, thì ông lão đã hơn năm mươi đó chìa tới trước mặt Diệp Thảo một củ khoai lang nướng nóng hổi.
- Ăn đi! Ta để ý khi nãy bữa cơm con không ăn được mấy. Có phải vì giận ta lừa con chuyện tới đây làm bếp không?
Rồi chẳng cho Diệp Thảo thời gian trả lời, lão Duyệt đã buồn buồn mà nói tiếp.
- Ta thừa nhận là bản thân hơi ích kỷ. Vì muốn đệ mình bớt nhọc nhằn nên đã đưa con vào thế khó. Thật là hôm nay ta định bụng sẽ chờ con ở trạm dừng để nói cho con hay mọi chuyện. Nhưng rồi..
- Bác Ba đừng tự trách mình nữa. Không phải mọi chuyện cũng đã được giải quyết rồi sao. Với quả tình như Bác nói đó, nhà con đang rất khó khăn. Có được việc là tốt lắm rồi. Nên con cảm ơn bác còn không hết nữa là..
Diệp Thảo cười buồn. Bên kia lão Duyệt hình như cũng đã bớt áy náy. Ông khẽ mỉm cười mà vỗ vỗ vào đôi bàn tay trắng nõn của Diệp Thảo. Lão Duyệt nói:
- Nhưng phải công nhận là đệ của ta đã dạy dỗ con rất tốt. Vẻ mặt lúc đó của Lê công tử thật sự làm ta rất hả hê. Một chút kinh ngạc xen lẫn sự khuất phục. Con không biết đâu. Gã trai họ Lê đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vu-an-cop-tinh/3387964/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.