Diệp Thế Thành chỉ mới vừa nâng đũa, còn chưa kịp nuốt xuống miếng thịt bò Kobe đã bị tin tức mà Trần Chu mang đến làm cho mắc nghẹn,chặn cứng ở yết hầu. 3)
"Khụ...khụ... khụ.." Ông tức tối vỗ ngực, suýt chút nữa thi ho ra ngụm máu tươi.
"Cái gì?...Chú nói gì? Chí Viễn nó làm sao?" Khuôn mặt nghiêm nghị nhất thời đa biểu cảm. Hết trắng rồi lại xanh, hết xanh rồi lại đỏ, cuối cùng là giận đến tím tái khắp cả người.
"Bên phía sở cảnh sát vừa mới gọi điện đến...nói là...nói là đại thiếu gia hành hung một bảo an...suýt nữa thì giết người tại chung cư Camellia."
"Hồ đồ." Diệp Thế Thành còn chưa cao giọng quát, Diệp Thế Uy đã giận dữ đập bàn.
"Nghiệp chướng...đúng là thứ nghiệp chướng. Anh xem... cái thằng phá gia chi tử mà anh dốc lòng bồi dưỡng đã gây ra cớ sự ngu ngốc gì. Một đám ăn hại từ cha tới con. Tổ tiên linh thiêng chắc là nhục mặt lắm." Ông lão hùng hồ nghiến chặt răng, thân thể già nua đang không ngừng run lên vì tức. 2
"Chẳng phải chỉ là đánh người thôi sao...tại sao lại bị giữ." Diệp Thế Thành gặn hỏi, đôi mày kiếm nhíu chặt ưu tư.
"Dạ..." Trần Chu chần chừ trong giây lát, đứng trước ánh mắt đỏ ngầu truy vấn của hai vị chủ nhân cũng chỉ đành thật thà nói hết.
"Qua xét nghiệm cho thấy...Diệp đại thiếu có sử dụng chất cấm...thế nên..."
"Chất cấm?" Ông thản thốt kêu lên.
"Trời ơi...trời ơi là trời..." Thân hình cao lớn loạng choạng ngồi bệch xuống, mệt mỏi ngã lưng ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong/3648049/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.