Ánh nắng buổi sáng xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào phòng ngủ của Thúy Liễu. Trên giường là hai thân ảnh đang ngủ say sau một đem giao hoan triền miên.
Thế Khang tỉnh giấc, lay lay người Thúy Liễu một hồi lâu, xác nhận cô vẫn còn ngủ thì mới ngồi dậy mặc quần áo vào, anh cẩn thận mở tủ, lấy bóp tiền mở ra.
Đợt trước bán nhà anh biết Thúy Liễu có vòi được từ bà Kim một khoản kha khá, anh định sẽ lấy một mớ đi ăn chơi riêng, dù sao bữa giờ anh cũng quá mệt mỏi với cô gái đanh đá này, nếu không phải nhà có chút tiền, cộng thêm nhan sắc bốc lửa thì với cái bản tính ngang ngạnh đanh đá đó, anh đã sớm đá cô ta đi lâu rồi.
Vừa mới mở bóp ra mắt Thế Khang như muốn nổ đom đóm, anh ta phải dụi vài lần, đếm đi đếm lại, vậy mà còn đúng 1,6 triệu đồng:" Má nó, cái con này đúng là nữ hoàng hoang phí."
Hắn ta lấy sạch không còn một đồng, bước ra khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa lại.
.............
"Em ơi đừng khóc bóng tối trước mắt sẽ bắt em đi. Em ơi đừng lo em ơi đừng cho tương lai vụt tắt." Chị Cam vừa đi vừa hát, vốn định ra trước sân tưới nước mấy chậu kiểng, nhưng vừa đi tới cửa thì thấy Thế Khang núp ló, thập thò.
Cô rón rén đi lại sau lưng rồi thình lình đập mạnh vào vai Thế Khang:" Làm gì mà rình rập như ăn trộm vậy, tính làm chuyện xấu gì đúng không?"
Thế Khang vốn định đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637518/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.