Chín giờ sáng.
"Bà Kim đâu rồi, ra mở cửa mau lên?"
"Bà đừng trốn nữa, đã quá hạn trả nợ rồi, hôm nay chúng tôi tới làm thủ tục xiết nhà đây."
Những tiếng kêu vang vọng xen lẫn tiếng đập cửa bên ngoài làm cho bà Kim rơi luôn đôi đũa xuống bàn, cả người run bần bật. Thúy Liễu và Thế Khang thì đã đi đâu mất từ sớm, chị Cam hớt hơ hớt hải chạy xuống phòng ăn:"Bà chủ ơi, những người đòi nợ hôm trước lại tới nữa rồi, lần này họ đi đông lắm, đang làm ầm lên ở ngoài á!"
"Con Lam đâu, kêu nó ra ngoài đối ứng với người ta đi, bằng mọi giá không được cho họ vào nhà, biết chưa?"
Bà Kim nói rồi chạy vội lên phòng đóng cửa lại, bỏ xó mọi chuyện cho Nhã Lam và chị Cam giúp việc, bà ta sợ đối mặt, sợ phải nghe bọn người kia chửi bới, thế nên cách tốt nhất là phải trốn thật kỹ, không để họ gặp được mình.
Ở ngoài cổng, Nhã Lam và Cam vốn không thể chống chọi nổi với số đông người tới đòi nợ, họ cứ tưởng cô là con gái của bà Kim nên hăm he đủ kiểu, bắt cô phải giao ra mẹ mình, còn không thì xiết nhà chứ không chơi trò trốn tìm nữa.
Trong lúc hai bên đấu khẩu với nhau thì Thiên Minh cũng vừa đến. Hôm nay anh tự lái xe của mình, bộ vest lịch sự, tóc tai thời thượng, thần thái đúng chuẩn tổng tài, anh vừa mới đến khảo sát công ty chi nhánh, xong thì bàn giao một chút cho Thủy Tiên, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637489/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.