"Bà chủ ơi bà chủ!"
Chị Cam mở cửa phòng bà Kim gọi lớn nhưng không thấy bà đâu, tiến vào trong nhìn quanh thì phát hiện bà Kim đang một thân co ro ở góc giường, run rẩy như cầy sấy, sắc mặt trắng xanh, cứ lắc lia lịa cái đầu tóc rối bời.
"Nói tao không có ở nhà, vào đây làm gì?"
"Không phải đâu bà chủ ơi. Người ta về hết rồi. Cậu Thiên Minh đứng ra trả nợ hết rồi."
"Cái...cái gì? Mày nói ai trả nợ, trả nợ cho ai?" Bà Kim mơ hồ tưởng mình nghe không rõ nên hỏi lại.
"Dạ, là cậu Thiên Minh tới gặp ngay lúc Nhã Lam bị đám người đòi nợ kia chửi bới, nên đã đứng ra nói sẽ trả hết nợ cho bà chủ, còn nói mình là con rể tương lai của bà chủ nữa. Cậu Thiên Minh giàu lắm bà chủ ơi, là chủ tịch công ty lớn đó, không phải nhà quê như bà chủ nghĩ đâu."
Bà Kim nghe chị Cam nói thì chấn kinh, cơ hồ vẫn chưa tiếp thu hết được lượng thông tin khổng lồ này.
Chị Cam thấy bà Kim cứ đứng ngơ ra thì thúc giục:" Cậu Thiên Minh đang ở dưới phòng khách chờ bà chủ, bà chủ xuống dưới đi."
"Đi." Bà Kim đứng dậy đi xuống nhà, trong lòng không thể ngờ nhà Thiên Minh giàu như thế. Ánh mắt bà loé lên một tia gian ác.
Nhã Lam thấy bà Kim đi xuống thì đi vội ra sau lưng bà. Quan sát cậu thanh niên điềm tĩnh ngồi trên ghế, một thân tây trang thẳng tắp, thần thái đĩnh đạc, khí thế hừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-tinh-yeu/2637487/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.