Ngày vợ chồng ông Tâm về với đất mẹ, trời rất đẹp. Trà My một mình ôm lấy hai di ảnh còn thêm lư hương, có chút khó khăn. Nhưng không còn cách nào khác, cô không ôm để cho ai?
Cô dẫn đầu đoàn người, thái độ bình tĩnh đến lạ thường. Nếu mắt không sưng húp, người không hốc hác tiều tụy đi thì chắc chẳng có ai nghĩ cô vừa gánh chịu mất mát to lớn.
Khải lẫn trong đám người đưa tang, vô cùng lo ngại. Trà My không phải tuýp người quá mạnh mẽ, như bao cô gái khác, cô sẽ hờn dỗi, sẽ khóc khi buồn và có thể bật cười vì một chuyện vu vơ tầm phào. Thật khó mà tin được là Trà My đã chịu đựng được tới bây giờ. Chẳng ai có thể mạnh mẽ trong sớm chiều, chỉ sợ cô đang cố gắng gồng mình chịu đựng thôi.
Khi ở bệnh viện, cô khóc rất nhiều, suýt ngất mấy lần. Các bác sĩ đã nói riêng với anh, nếu cứ đà này, Trà My sẽ kiệt sức. Và nếu mọi chuyện đi xa hơn, cô có thể gặp nhiều vấn đề bệnh lý tâm thần. Ngoại trừ lúc cảm ơn khách, cô hầu như không nói gì, chẳng thiết ăn uống, túc trực suốt bên quan tài. Khải dùng mọi cách nhưng Trà My bàng quan, đây là lần đầu tiên cô lơ anh. Đến bước đường cùng, mọi người phải cưỡng chế bế cô đi thì Trà My mới chịu ăn một ít, y như mèo ngửi rồi lại vội quay về bên quan tài. Khải khó chịu, anh ước gì cô khóc, bộ dạng lầm lì này xa lạ quá. Con người chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622233/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.