Trà My cuối cùng cũng nhìn thấy nơi mình phải sống những ngày sau. Giữa lòng thành phố tấc đất tấc vàng, có được diện tích như vầy không phải chuyện dễ. Bờ rào chạy dài sang hai bên tưởng chừng như vô tận.
Cổng lớn chầm chậm mở ra, tạo nên tiếng động xình xịch. Xe lại tiếp tục lăn bánh, khoảng cách từ đây đến tòa nhà chính vẫn còn xa. Phong cảnh dọc đường rất thơ mộng, cây cối được cắt tỉa thành nhiều hình thù, hoa cỏ xen kẽ hài hòa. Đối mặt với khoảng không rộng lớn, Trà My bỗng dưng muốn lao khỏi xe, chạy trốn. Môi khẽ cong lên, cô cảm thấy nực cười vì ý nghĩ viễn vông của chính mình. Đến nước này, có hối hận cũng muộn rồi.
Xe giảm dần tốc độ, cuối cùng dừng lại trước tòa nhà mang phong cách cổ kính. Tài xế nhanh nhẹn mở cửa cho Trà My:
"Đến nơi rồi cô My, mời cô xuống!"
Cô gật đầu tỏ vẻ đã biết, nhìn ra bên ngoài, Trà My chần chừ trong giây lát rồi mới bước xuống. Đứng trước tòa nhà to lớn, Trà My thấy mình nhỏ bé hẳn, chân như đổ chì, không muốn nhấc lên.
"Bộp!"
Tiếng động bất chợt vang lên, ông Thành chống gậy từ trong nhà bước ra. Ông nhìn cô cháu gái hai mươi mấy năm xa cách, hờ hững bảo:
"Đã tới rồi, sao còn không vào? Lên lầu đi, ông có chuyện cần nói với con!"
Ông Thành nói xong liền đi mất như thể ông biết rằng cháu gái không dám làm trái ý mình. Mà quả thật thì Trà My không dám, cô bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622230/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.