Ngày chủ nhật hầu hết mọi người đều nghỉ ngơi, tạm gác lại công việc. Nhưng người thành công thường có lối đi riêng, đã làm kinh doanh thì không có chuyện lãng phí thời gian, mỗi giây đều là vàng là bạc. Trường Thịnh vẫn đến trụ sở tập đoàn, ngồi vào chiếc ghế quen thuộc.
Ông có mặt thì không thể vắng mặt thư ký Trung. Cả hai
sau khi lao đầu vào công việc thì bắt đầu nghỉ ngơi, nhàn hạ nhâm nhi chút trà nóng, chuẩn bị đi đánh tennis. Bên ngoài trời đã về chiều, muôn nơi đều khoác lên mình màu vàng cam.
"Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ ông Trung?"
Trường Thịnh hỏi thư ký Trung, nụ cười cố hữu xuất hiện trên môi. Hôm nay ông không mặc áo vest như ngày thường mà diện bộ đồ thể thao. Nhờ tập luyện thể thao nên thân hình ông vẫn săn chắc, không phát phì như bao người đồng trang lứa, tạo cảm giác trẻ trung, tràn đầy sức sống.
"Đúng vậy thưa chủ tịch, một ngày tốt thích hợp để bàn chuyện cưới xin.", thư ký Trung thích thú bảo.
Trường Thịnh hiểu thư ký Trung muốn nhắc tới điều gì. Ông cầm cây quạt làm từ gỗ quý, được điêu khắc tỉ mĩ gõ nhẹ lên đùi, từ tốn bổ sung:
"Thích hợp để bàn thôi còn thành hay không là do ý trời, lòng người!"
Tuy là Trường Thịnh không rõ tại sao ông Thành lại chịu cho Trà My lấy người bạn trai chỉ là nhân viên tầm thường thay vì cậu ấm Gia Phúc. Nhưng Trường Thịnh dám chắc không có chuyện con cáo già ấy thay đổi ý định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622181/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.