Trong một tiệm áo cưới lớn nằm ngay mặt tiền, nhân viên bận rộn phục vụ khách hàng. Cô dâu chú rể là một đôi trai tài gái sắc, tính tình dễ chịu. Cặp đôi này dường như gấp cưới lắm, yêu cầu sắp lịch chụp hình càng nhanh càng tốt. Khách hàng là tiên là phật, khách muốn sao họ cũng chiều.
Bên ngoài nhân viên đi đi lại lại, trong phòng thay đồ, cô dâu lại thẫn thờ hồn vía trôi dạt tận đâu đâu. Trà My ôm váy cưới trắng tinh, tay khẽ vuốt ve, cảm nhận vải vóc mềm mại. Tuy cô không muốn kết hôn sớm nhưng cũng đôi ba lần nghĩ đến. Tưởng tượng và thực tế rất khác nhau, không vui như cô hằng nghĩ.
Ông Thành yêu cầu kết hôn vào cuối tháng, từ giờ tới đó còn chưa tới ba mươi ngày. Ông ấy coi thầy bà ở đâu mà trùng hợp quá vậy? Là số trời tác thành hay do người sai khiến ngũ hành âm dương? Dù đáp án nằm ở vế trước hay vế sau thì cũng chẳng quan trọng nữa, cô chỉ có thể chấp nhận.
Hậu quả của việc cưới vội vô hình chung làm Trà My thấy như bị ép duyên. Gả cho người mình yêu và yêu mình sao lại vậy?
"Cô dâu ơi, em thay đồ xong chưa?", thợ trang điểm ở trước cửa thấy bên trong im ắng bèn hỏi với vào.
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Trà My vội trả lời:
"Chị cảm phiền đợi em chút nữa!"
Thợ trang điểm chỉ là quan tâm, không có ý thúc giục:
"Không sao đâu, em cứ từ từ, có gì gọi chị nhé!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622180/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.