Bà bầu thường thèm ăn, Nghi cũng không ngoại lệ. Dù mới cơm nước nhưng nằm trên giường chưa được bao lâu cô lại đói nên xuống nhà bếp định nấu mì ăn thêm. Một lý do tưởng vô thưởng vô phạt là thế ngờ đâu gây họa.
Khi Nghi loay hoay nấu mì thì cảm nhận dưới chân trơn trượt. Cô hốt hoảng hét lên, tay cũng vội túm lấy chân bàn. Nhưng đang trên đà trượt dài, vẫn té sóng soài ra sàn. Bụng đau âm ỉ, Nghi vòng tay ôm lấy, co rúm người lại.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên bên tai, nhìn người đàn ông vội vàng chạy tới, cô bỗng thấy may mắn. May là cô nghe theo lời Tường, bằng không một thân một mình gặp cảnh này gọi trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.
"Cô sao vậy? Có sao không?", Tường cẩn thận đỡ người dậy. Lần đầu gặp phải cảnh này, anh có chút luống cuống, không dám chạm mạnh vào người Nghi, sợ làm cô đau thêm.
"Tôi đói bụng nấu mì ăn không ngờ bị trượt chân ngã... Bụng hơi đau!", Nghi khó nhọc nói, trán túa mồ hôi.
"Tôi đưa cô đến bệnh viện!"
Tường bế thốc Nghi lên, nhanh chân đi ra ngoài. Mặt cau có không vui nhưng trong lòng lại lo lắng, trách thầm. Vừa chạy tới nhà bếp đã thấy Nghi nằm trên sàn, anh giật thót tim. Cái bà cô hậu đậu này, đã bảo chú ý đi đứng mà không nghe gì cả. Bầu với bì mà cứ cậy mạnh, muốn gì, cần gì thấy không tiện gọi anh nhờ vả cũng được vậy. Anh giống kẻ sẽ bỏ mặc bà bầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622177/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.