Đã là người, ai không có nỗi sợ của riêng mình, Tú cũng vậy. Từ sau hôm bị Trà My dọa xém vỡ tim, mỗi lần ngồi cùng bàn ăn cơm, anh ta quả thật nuốt không trôi. Nói đâu xa xôi, đi ngang qua phòng thôi mà Tú đi như ma đuổi ấy.
Đúng như Trà My nói, Tú không có gan dám cãi lời ông Thành. Vậy nên anh ta lại phải tiếp tục công cuộc dạy hư Khải, từ rượu chè, cờ bạc đến cá độ, không sót món nào.
Cách ngày cưới chỉ còn ba ngày, nhìn chú rể tương lai, Tú hài lòng. Trước sau khác xa, phong lưu phóng đãng thay vì nghiêm chỉnh ngày trước. Vấy bẩn quả nhiên dễ, giữ trắng mới khó.
Đêm nay như bao đêm khác, nối dài chuỗi ngày bị dạy hư của Khải. Trong khi anh say mê đánh bài, trái phải mỗi bên một cô thì Tú lại xách theo chai rượu với dĩa đậu phộng sấy đi ra ngoài. Ngồi đại xuống bậc thềm, anh ta ngao ngán thở dài. A Quắn - dân anh chị có tiếng, người mở ra tụ điểm đánh bài vội lọt tọt theo sau. Tú là khách quen, khách lớn, tính khí lại khó chiều, ngộ nhỡ để phật lòng thì lại quậy tung nơi này thì khổ.
"Anh Tú sao lại ra đây? Có phải tụi em út làm anh phật lòng ở đâu không? Anh cứ nói, để em cho tụi nó một trận!", A Quắn nịnh nọt ngồi xuống cạnh Tú.
Tú uể oải lắc đầu:
"Chả sao với trăng gì cả! Ông đây chán!"
Tay mò mẫm lấy một hạt đậu phộng sấy bỏ vào miệng. Khi nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622166/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.