Nhà hàng mà ông Thành đặt bàn tiệc cưới chỉ là một nhà hàng bậc trung, không mấy tiếng tăm. Trà My hiểu vì sao ông ấy làm vậy, chung quy là để tránh để người trong giới thượng lưu bắt gặp.
Khi Trà My và một nhà ba người ông Tuấn đến nơi, đã tám giờ tuy nhiên trong phòng VIP không một bóng người. Trà My không nao núng, bình thản ngồi xuống, ba người kia thấy thế cũng làm theo. Tú nhanh chân giành chỗ ngồi cách xa Trà My nhất. Anh ta ngu nhưng cũng đoán được bữa cơm hôm nay nuốt không trôi. Có lẽ đợi thêm chút nữa anh ta nên viện cớ đi vệ sinh rồi chuồn lẹ cho lành. Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, anh vẫn còn chưa xài hết gia sản mà.
Trà My từ lúc ngồi xuống cứ nhìn chằm chằm vào con chim công được tỉa tót kỳ công từ hoa quả, không nói nửa lời. Căn phòng rộng lớn được trang hoàng nhiều hoa tươi lặng ngắt như tờ, nếu không phải bốn người đang ngồi còn thở chắc ai cũng tưởng đó là hình nộm. Bà Quyên đổi tư thế mấy lần, dẫu vậy xương cốt vẫn nhức mỏi. Bà ta nhìn sang bên cạnh, vốn muốn nói nhưng thấy Trà My cứ lầm lì lại thôi. Một bên cổ tay bầm tím là đủ lắm rồi!
"Ở nhà uống nhiều nước, giờ đã đến lúc phải xả van rồi. Tôi... Tôi đi chút nhé?"
Tú ngộ nguậy nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng. Anh ta nói trổng, lại nhìn Trà My, ai ai đều hiểu anh ta muốn hỏi ý người nào. Ông Tuấn lấy làm khó hiểu trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622163/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.