Ông bà ta đã bảo rồi, thương ai thương cả đường đi, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng. Tường ghét Tú, không lý gì Vy lại ưa. Có thể là ý trời, từ thuở nhỏ vô tri thì đôi bên đã ghét nhau ra mặt, Tú rất gian xảo và xấu xa, thường tìm cách đem hai anh em cô ra làm trò cười. Nếu biết sẽ gặp Tú, Vy đã về nhà sớm hoặc là không ra đường,
tránh voi chả xấu mặt nào.
"Hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời khi gặp được em Vy ở đây. Chúng ta đã mấy năm rồi không gặp nhỉ? Ba năm hơn đúng không?"
Tú thật sự vui mừng, dạo này bao nhiêu việc xui xẻo ập xuống đầu, ngột ngạt chết đi được. Anh ta còn đang tìm cách giải trí thì gặp Vy, ý trời. Tường chạy đến tỉnh L hẻo lánh đâu đâu, muốn tính sổ vụ dự án cũng không được. Nhưng may còn cô em ở đây, người một nhà thế chỗ thay cũng được.
"Ngày xui xẻo thì có! Biết vậy trước khi ra đường đã coi ngày rồi, giẫm trúng bãi phân thối chết mất!"
Anh em Vy chưa bao giờ cho Tú mặt mũi cả. Tử tế làm gì trong khi đối phương luôn nhăm nhe hãm hại mình.
"Em Vy nói gì mà kỳ thế? Con gái phải hiền thục dịu dàng, dữ dằn thế này không khéo ế chỏng chơ!"
Tú bị châm chọc thì tức giận lắm, dạo gần đây ai cũng muốn leo lên đầu anh ta ngồi. Mới mấy năm không gặp mà cô ta quên anh là ai rồi sao?
Vy cười mỉa:
"Anh hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622158/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.