Khi Tường về đến địa phận thành phố S đã là chuyện của hai tiếng sau. Quãng thời gian di chuyển được rút ngắn như vậy là nhờ vào sự thúc giục không ngừng nghỉ của Tường và tay lái lụa của Truyền.
Lúc ở trên xe, Tường liên tục gọi vào số máy của Vy. Sau nhiều lần thì rốt cuộc cũng có người nghe nhưng không phải Vy, là tài xế. Biết được Vy té ngã ngất đi phải nhập viện, Tường càng lo hơn. Tại sao vô duyên vô cớ lại xảy ra chuyện?
Xe vừa vào tới bệnh viện, Tường chạy ngay vào. Đứng trước cửa phòng bệnh, nghe tiếng Vy nói cười từ trong truyền ra, giây phút ấy trái tim đập loạn của anh mới bình ổn trở lại. Còn cười được tức là không sao rồi, may thật!
Trong phòng, Trường Thịnh đang đúc cháo cho con gái. Dù vừa trải qua tai nạn, trán phải quấn gạc nhưng tinh thần Vy tốt lắm, không bị ảnh hưởng gì. Cô nàng biết ba lo cho mình, liền cố tình giở tính xấu chọc cười ba.
"Ba, con không ăn nữa đâu, bụng con óc ách nước rồi đây!"
"Không được, con mới ăn có hai muỗng thôi, làm sao óc ách
cho được?"
"Thôi mà ba, cho con xin!", Vy lắc đầu nguẩy nguậy giống như ngày còn thơ bé. Mỗi lần cô bệnh, ba lại dịu dàng ở bên chăm sóc, dù cô cứng đầu càn quấy cỡ nào cũng bao dung.
Cửa mở ra, Tường xuất hiện ngay sau đó. Vy nhìn thấy anh trai thoạt đầu ngây ra, cô không tin vào mắt mình, cứ ngỡ là ảo giác, còn lấy tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-xoay-hao-mon/2622157/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.