Ba người dùng bữa sáng xong xuôi, anh và cô tạm biệt Lâm phu nhân và rời khỏi biệt thự. Anh ngỏ ý đưa cô đến công ty, cô từ chối nhưng anh nào nghe. Thấy không thể thương lượng, cô đành chiều theo ý anh, để anh đưa cô đi làm. Chiếc xe của anh nhanh chóng đậu trước tòa nhà tập đoàn VA. Anh ôn tồn hỏi cô.
" Tôi có thể xin em số điện thoại được không? dù gì chúng ta cũng được coi là quen biết chứ."
Anh mong chờ cô sẽ đồng ý, số điện thoại hai năm trước của cô mà anh tra được từ thông tin của trường đại học cô đã không còn dùng nữa. Nếu cô mà không cho thì anh cũng thật đau đầu. Chẳng nhẽ lúc nào cũng giả vờ tình cờ gặp hay sao. Mà trên đời này làm gì có nhiều sự tình cờ đến vậy.
Anh đã hỏi thẳng như thế, cô cũng chẳng tiện từ chối. Dù sao anh cũng đã giúp cô hai lần rồi. Nhưng cô không hay biết chính xác là 3 lần. Cả vụ tên người yêu cũ của cô cũng là do anh nhúng tay vào cô mới dễ dàng bắt gian như vậy.
" Được chứ, Lâm tổng. Cảm ơn anh hai ngày nay đã giúp đỡ tôi. Có cơ hội, tôi sẽ mời lại anh đi ăn cơm nhé".
" Tôi nhớ lời em nói rồi đấy nhé. Tôi có số của em rồi, tôi sẽ chủ động gọi khi tôi có thời gian. Lúc đó, em đừng viện cớ từ chối tôi là được rồi. "
" Không có đâu, tôi nhất định sẽ nhớ. tạm biệt anh, Lâm tổng."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067499/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.