Ở bên dưới toà nhà, Lâm Ngạo Thiên chờ 30 phút mà vẫn chưa thấy cô xuống, anh có chút sót ruột. Thật sự, đây không phải phong cách của cô. Dù là phụ nữ nhưng cô không có tính dây dưa với thời gian. Không hiểu sao trong lòng anh lại có chút lo lắng. Lấy máy ra gọi cho cô, thì chỉ nhận lại được những tiếng tút dài.
Một cỗ cảm giác bất an hiện lên càng rõ rệt trong anh, anh không thể chờ thêm được nữa. Anh phải vào trong tìm cô. Nhưng khi anh đến phòng làm việc, thì phòng của cô đã tắt đèn tối om. Không lý nào như thế. Từ lúc gọi cho cô đến giờ anh vẫn luôn đứng trước cửa công ty, nhưng không hề thấy cô ra ngoài. Hơn nữa cô không thể ra về mà không báo trước với anh.
Cảm giác bất an càng xâm chiếm trong anh rõ rệt hơn. Anh tìm xuống phòng bảo vệ để chếch lại camera xem cô đã rời khỏi công ty hay chưa. Tới nơi anh chỉ thấy tay bảo vệ đang gục đầu ngủ say như chết trước bàn trực máy tính. Dù anh bất chấp lay mạnh thế nào hắn ta cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, thật không bình thường chút nào.
Tay anh cố gắng múa may trên bàn phím để tìm lại những đoạn camera ghi lại hình ảnh cô rời khỏi công ty. Nhưng cái anh tìm ra được chỉ là hình ảnh cô bước vào thang máy và không có hình ảnh cô rời khỏi. Lúc này cảm giác bất an càng rõ rệt hơn trong anh. Anh nhấn máy gọi cho toàn bộ nhân viên an ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/3067484/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.