Cô hoàn toàn ngơ thẳng trước câu hỏi của anh. Cô cũng không hiểu anh đang hỏi gì, thì làm sao mà biết phải bắt đầu trả lời từ đâu. Khuôn mặt cô thể hiện sự hoang mang thấy rõ. Anh ôn tồn hỏi rõ hơn lần nữa.
" Vì sao mấy ngày qua lại tránh mặt anh."
Không nói thì thôi, nói cô lại thấy bực mình.
" Anh còn có mặt mũi mà hỏi em? Sao anh không tự vấn lại bản thân anh đã làm gì."
" nhưng nếu anh làm gì sai thì em phải nói anh mới biết được chứ. Em cứ im lặng như vậy, anh gọi em ko nghe máy, nhắn tin không trả lời, anh tìm đến tận công ty em vẫn tránh mặt anh."
" Anh không xem lại bản thân anh. Anh xem em là gì, là nhân vật phản diện chuyên chặt gãy vận Đào hoa của anh à. Anh tốt nhất nên quản tình cũ của anh cho chặt vào. Để đến mức cô ta chạy đến công ty tìm tôi đánh ghen ngược. Anh nghĩ mặt mũi của Bạch Quỳnh An tôi biết để vào đâu."
Anh cũng đã phần nào hiểu được lý do vì sao cô tránh mặt anh những ngày qua. Thế này thì lỗi đúng hoàn toàn do anh rồi.
" Anh xin lỗi, Anh không biết. Nhưng dù gì thì em cũng đừng tránh mặt anh như thế chứ. Em làm như vậy, anh thấy rất buồn, em biết không?"
Cô lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ con đang hờn dỗi. Anh bỗng dưng nhỏ giọng xin lỗi càng làm bao nhiêu uất ức trong lòng cô lâu nay được dịp bùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tron-dinh-menh-tinh-yeu-anh-va-em/2780890/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.