"Cơn mưa này thật đáng ghét!"
Tiểu muội muội Trần gia ở phía đông thành hung hăng lau nước mắt, lau mãi không thôi. Nàng mới chỉ mười hai mười ba tuổi, sáng nay đang còn nằm trong ổ chăn ngủ vùi thì bị nương gọi dậy, mang theo đôi mắt ngái ngủ mông lung mà xách hai cái giỏ, một cái đựng vòng hoa ngọc lan, một cái đựng đầy vòng tay được kết bằng cánh hoa, ra đường lớn rao bán. Đáng tiếc là vào tiết Hoa Nhật, nhà nhà đều có hoa, nàng lại không có tiền để bày một sạp hàng, chỉ có thể trải một tấm vải thô xuống ven đường, ngồi bên cạnh một sạp bán chó nhỏ mèo nhỏ khắc bằng đá, trông ngóng người đi đường thuận tiện nhìn thấy nàng có thể ghé vào mua. Nàng cũng không biết buôn bán, thấy người vừa đến là đã ngượng ngùng, bị người ta hỏi giá cũng nói năng lắp bắp, vậy nên ngồi cả ngày cũng không bán được mấy xâu. Nghĩ đến tí nữa về là lại bị nương trách mắng, nàng khóc ngày một lợi hại. Nhà nàng rất nghèo, mấy hôm nay đều phải nhịn đói, bây giờ toàn bộ vòng hoa và vòng tay lại bị ướt, ngày mai cũng khó mà bán được. Nghĩ đến đây, dù vẫn đang ủy khuất khổ sở, nhưng nàng vẫn mở to mắt cố gắng nín khóc, dùng quần áo lau chùi những chuỗi hoa đã bị nước mưa thấm ướt, đem đồ vật trong giỏ che lại kỹ càng. Nhưng mà càng lau càng bẩn, càng lau càng ướt.
"Hoa của ta..."
Gió bỗng dưng nổi lên, đem giỏ vòng hoa ngọc lan thổi bay xuống đường, tiểu muội Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-ngan-thuong-tram-sung/1079380/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.