Đầu ngón tay cuốn lấy dây buộc tóc màu đỏ thẫm mà kéo nhẹ, đốt ngón tay thon dài quấn quýt luồn vào từng lọn tóc đen nhánh. Khoảnh khắc khi hai đôi môi chạm nhau, Ngụy Vô Tiện liền nhận ra, nụ hôn này chính là thứ hắn luôn khao khát. Chính nụ hôn này, có thể đem tất cả bực bội trong lòng hắn vuốt xuống, hết thảy những bất an đều bị nó nắm trong tay, giống như không còn gì phải e ngại nữa.
Ký ức của nụ hôn đầu tiên vẫn được chôn thật sâu nơi đáy lòng, chỉ cần động một chút là sẽ tràn ra. Ngụy Vô Tiện cũng vội vàng chế trụ gáy Lam Vong Cơ, ngón tay luồn vào trong mái tóc đen nhánh, thở gấp cắn lấy cánh môi của y. Đôi môi y nhợt nhạt mà lạnh buốt, trên làn môi hắn không ngừng ôn nhu cắn mút, nhẹ nhàng cọ sát, giống như đốt lên một ngọn lửa hừng hừng thiêu đốt tâm trí, thế lửa không cách nào ngăn cản, từ chỗ bốn phiến môi mềm mại tiếp xúc với nhau lan ra khắp tứ chi. Ngụy Vô Tiện khẩn trương vòng tay ôm lấy eo Lam Vong Cơ nhưng vẫn như cũ cẩn thận tránh vết thương của y, đốt ngón tay nóng hổi vuốt ve trên da thịt lạnh lẽo, cảm thụ làn da như ngọc, thân thể băng cơ ngọc cốt làm người ta yêu thích đến không muốn buông tay. Hắn nhịn không được mà phóng thích.
Ngụy Vô Tiện thở gấp ghé vào trên chăn đệm. Cảm giác môi lưỡi triền miên thật sự là phi thường dễ chịu, khiến tứ chi còn đang phát run của hắn mềm nhũn như tơ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-tien-ngan-thuong-tram-sung/1079364/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.