Lúc này đúng là đã giữa trưa. Hạ Nhiên chỉ mới đi chợ một lát, thế mà lại mất nửa ngày. Vừa về đến nơi liền giật mình trước cảnh tượng trước mặt, một ngôi nhà hoàn toàn mới, phải nói là còn đẹp hơn, khang trang hơn ngôi nhà cũ kia của nàng. Khương Vũ đang ngồi trước nhà, quần áo lại còn vô cùng sạch sẽ, chẳng có dấu hiệu nào là đã lao động cực nhọc, tay còn cầm một tách trà, uống một ngụm, y liền ngẩn đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Hạ Nhiên đang sững sờ kinh ngạc, y nhẹ nhàng nói: “Cô nương thấy thế nào?”
Hạ Nhiên từ từ đi vào nhà, vội vứt đống đồ sang một bên, chạy đông chạy tây mà ngắm nghía ngôi nhà một lượt, cuối cùng thốt lên: “Đúng....đúng là thần kì, huynh làm cách nào mà nhanh vậy chứ.”
Khương Vũ chỉ bày ra một vẻ mặt không thể bình thường hơn: “Chuyện thường thôi, vẫn mong cô nương không chê bai.” Nói rồi y lại nâng tách trà lên nhấp thêm một ngụm.
“Không chê, không chê. Ta rất thích luôn đó, người tu tiên xây nhà thật giỏi nha.”
Khương Vũ nghe thấy thì sặc một cái, đặt tách trà trên tay xuống nhưng cũng chẳng nói thêm lời nào.
Hạ Nhiên lại nói: “Ai da, huynh xem, ta thừa biết huynh chắc chắn sẽ xây được nhà cho ta, nên ta đã mua rất nhiều thức ăn để cảm tạ huynh đây, thấy không, ta cũng rất có lòng đó.”, ai da đúng là rất có lòng đấy, nhưng suy cho cùng cũng là tiền của Khương Vũ đưa cho Hạ Nhiên, rõ ràng rồi, cô nương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-nhan-ki/3464491/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.