Điện thoại còn rất nhiều tin nhắn, nhóm chat là nhiều nhất, câu nào cũng có thông báo “[Có người @ bạn]” ở phía trước.
Cảnh Hoan nhìn thoáng qua, vẫn là tin nhắn trong nhóm chat nhiều nhất. Tuy ngày thường hai người bạn cùng phòng của cậu cứ to mồm cãi nhau chí chóe, nhưng họ không ngốc, chỉ cần ngẫm kỹ lại sẽ đoán được phần nào câu chuyện.
Thấy những tin nhắn này, Cảnh Hoan bình tĩnh lại. Cậu suy nghĩ kỹ rồi, tự làm tự chịu, việc duy nhất khiến cậu lo lắng bây giờ là sẽ ảnh hưởng đến Hướng Hoài Chi.
“Tắm xong rồi à?” Hướng Hoài Chi gọi cậu, “Qua đây.”
Cảnh Hoan gắng gượng đi đến.
Càng gần máy tính, cậu càng cảm thấy lúng túng.
Hướng Hoài Chi đã thu nhỏ giao diện phòng live stream, bấy giờ trên màn hình chỉ còn cửa sổ game Cửu Hiệp.
Bấy giờ trên đó đang mở hai acc, một acc là Tâm Hướng Vãng Chi, acc kia là Tiểu Điềm Cảnh, Hướng Hoài Chi mở túi acc Tiểu Điềm Cảnh ra, bên trong là cả đống Đá Cơ Duyên.
Đầy ắp, tổng cộng hai mươi ô.
“Còn nửa tiếng nữa Đấu Trường mới mở,” Hướng Hoài Chi vươn sang nắm tay cậu, động tác rất tùy ý, “em mở nó giúp anh.”
Cảnh Hoan nắm lại tay anh, nghe thế lập tức lắc đầu, buột miệng: “Em…”
Vừa thốt được một chữ thì nhớ đến chuyện còn đang live stream, cậu tức thì ngậm miệng lại.
“Không sao, anh tắt mic rồi.” Hướng Hoài Chi nói.
Cảnh Hoan thở phào nhẹ nhõm, rằng: “Em không được đâu, tay em thối lắm.”
Hướng Hoài Chi nâng tay cậu lên ngửi: “Chẳng phải thơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-luyen-lat-xe-chi-nam/1802977/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.