Bọn họ vào phòng Hứa Chanh, thời khắc chú ý chút động tĩnh ngoài cửa.
Trong phòng Giang Thư có quạ đen nhìn trộm, mà theo lời người mới, phòng cậu ta cũng đã xảy ra biến cố, vậy nên, hiện tại chỉ có phòng Hứa Chanh khá an toàn.
Tạm thời an toàn, Giang Thư nhìn về phía người mới.
"Cậu nói tranh trên tường phòng cậu bị sao?" Anh ta hỏi.
Người mới nuốt nước miếng, không dám ngồi xuống, mà đứng ở mép giường, cách xa tường treo tranh.
Cậu ta chậm rãi nói: "Em tên Trác Nghệ, một người khác tên Bác Húc, trước đó ba đứa em đều cùng nhau hành động. Bởi vì Bác Húc có đeo đồng hồ, cho nên tụi em quy định cậu ta đến giờ thì tới phòng kêu tụi em. Không lâu trước đây..."
Bữa tối trước...
Trác Nghệ đợi trong phòng, mắt thấy bên ngoài trời càng ngày càng đen, bất an trong lòng cậu ta càng lúc càng lớn.
Không biết vì sao, cậu ta luôn cảm thấy trong phòng không an toàn, tiềm thức luôn bảo cậu ta phải rời khỏi phòng. Cậu ta nhìn quanh bốn phía, cuối cùng dừng mắt trên vách tường.
Cậu ta nhớ rõ tranh trong phòng mình vốn là một bức tranh chỉ toàn màu đen, nhưng hiện tại cậu ta nhìn chằm chằm bức tranh, lại cảm thấy tranh nhiều thêm thứ gì đó. Cậu ta tưởng bản thân bị ảo giác, chần chờ một chút, xuống giường đi qua.
Sau đó cậu ta nhìn bức tranh màu đen, ánh mắt chậm rãi dại ra, tựa như bị bức tranh hấp dẫn, giơ tay muốn chạm vào tranh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866815/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.