Bên ngoài lâu đài cổ, quản gia nhìn xe ngựa chậm rãi chạy tới, mang theo vạn phần kính ý tiến lên tự mình mở cửa.
Hứa Chanh từ cửa sổ tầng 3 nhìn ra, một người đàn ông quý tộc bước xuống xe ngựa, sau khi hắn xuống xe thì xoay người đón một người phụ nữ mỹ lệ trong xe.
Đối phương mặc một chiếc đầm dự tiệc màu xanh nhạt, làn da trắng nõn, tạm thời không thấy rõ mặt, nhưng vẫn có thể đoán được đối phương là một mỹ nhân. Hai người cử chỉ thân mật, nhìn qua quan hệ không bình thường.
Bá tước mang theo cô dâu của mình quay lại? Hứa Chanh không khỏi khó hiểu. Hiện giờ đã là ngày thứ ba rồi sao?
Thông qua cửa sổ, Hứa Chanh nhìn bọn họ lục tục đi vào lâu đài cổ.
Giang Thư rũ mắt trầm tư, ngón tay gõ gõ cửa sổ. Qua một lát, đi đến trước cửa.
Hứa Chanh không rõ.
Giang Thư đứng trước cửa, hít sâu.
Sau đó nhẹ nhàng mở cửa, từ khe cửa quan sát bên ngoài.
Khác với tầng 3 tối tăm âm trầm trước đó, hiện tại Giang Thư nhìn thấy tầng 3 đèn đuốc sáng trưng, sàn nhà không nhiễm một hạt bụi, như vừa được quét tước kỹ càng.
Việc này làm Giang Thư càng thêm tin rằng, vị trí hiện tại của bọn họ không phải lâu đài cổ trước đó.
Giang Thư nói phát hiện này với Hứa Chanh, Hứa Chanh ngẩn ra, đúng là khá kinh ngạc. Nếu là thế này, vậy có nghĩa là hai người vừa bước xuống xe ngựa khi nãy chính là bá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-du-quay/2866812/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.