Chu Quyết cái gì cũng không suy nghĩ, vô thức nhanh chóng quơ lấy sách trong túi giấu phía sau, cuối cùng đi theo các giáo viên rời khỏi ký túc xá, mà Phùng Lão Cửu có vẻ như còn chưa tắt thở tại chỗ, một đám y tá đồng loạt vây quanh cạnh hắn, làm cấp cứu cho hắn. Rất nhanh đã đưa hắn lên xe cấp cứu chở đi.
Khỉ Còi nhìn thấy bộ dáng của Phùng Lão Cửu sợ đến một câu nói cũng nói không nên lời, Tam Béo lắp bắp nói: "Trước đó tụi mày có thấy không?"
Chu Quyết xốc một góc ba lô lên lộ ra bìa sách nói: "Phùng Lão Cửu đã cầm quyển sách này đi."
Khỉ Còi bực bội hỏi: "Hả? Là nó? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!"
Tay Chu Quyết cầm sách run rẩy, cậu hít sâu bắt buộc bản thân tỉnh táo lại, nói: "Không biết, hiện tại người duy nhất có giúp đám chúng ta chỉ có Trần Hạo."
Hai người Tam Béo và Khỉ Còi đồng thời kinh ngạc nói: "Tại sao là y?"
Chu Quyết đem chuyện cậu và Trần Hạo trong tầng hầm nói kể cho bọn họ một lần, bọn họ đều lâm vào trầm mặc, cuối cùng chỉ có Chu Quyết mở miệng trước: "Thế nào? Tìm y? Tụi mày nghĩ đáng tin không?"
Tam Béo phi thường bất đắc dĩ gật gật đầu, Khỉ Còi buông tay nói mình không có ý kiến. Vì vậy Chu Quyết, Tam Béo và Khỉ Còi ba người cùng nhau hướng văn phòng trường xin nghỉ, văn phòng trường cũng rất thông cảm cho tâm tình của bọn họ. Cho phép bọn họ buổi chiều không phải lên lớp, không tính bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/198706/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.