Trở lại phòng khách, lão cảnh sát đã từ phòng vật chứng mang tới di thư, những người còn lại đều chờ Trần Hạo bọn họ trở về, tiểu cảnh sát kề sát vào lão cảnh sát nói nhỏ vài câu, lão cảnh sát đầu tiên là sửng sốt, sau đó thoáng nghi hoặc nhìn bọn họ nói: "Đây là di thư, các cậu có thể đọc."
Trần Hạo cầm lấy di thư được trong túi niêm phong, phát hiện chữ rất ít, hơn nữa cư nhiên dùng thể triện để viết, trong những chữ này Trần Hạo phát hiện có mấy chỗ là chữ Tương quái dị kia. Ngoài ra trong phần di thư này còn có bản đồ vẽ tay vô cùng cổ quái, bởi vì giáo sư Mã nhiều năm nghiên cứu kim thạch học, cho nên đối với hội họa thư pháp đều có nghiên cứu và trình độ thâm sâu, ông dùng bút máy vẽ ra một bức đồ đằng, mà đường cong phi thường phức tạp, có rất nhiều đường buộc vòng quanh thứ gì đó hình dạng như hoa mẫu đơn. Nhưng nhìn kỹ lại không phải chỉ đơn giản là một đóa hoa.
Tam Béo tấm tắc nói: "Có chút giống bản đồ địa hình ha."
Chu Quyết đụng Tam Béo một cái, ý bảo đừng lộ ra, phía sau đều là cảnh sát. Trần Hạo không để ý tới bọn họ, sau khi cầm lấy di thư liền yên lặng niệm cái gì đó, phảng phất như hết thảy xung quanh đều không liên quan gì đến anh nữa.
Mãi đến khi tiểu cảnh sát mở miệng nói: "Phong di thư này không có giá trị trên pháp luật, nhưng lúc giáo sư Mã chết đôi mắt còn gắt gao nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338986/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.