Vẻ mặt ông cụ quá mức nghiêm túc, trái lại làm cho mọi người vốn muốn hỏi lại đưa mắt nhìn nhau, đều không rõ ràng tình huống. Trần Hạo cảnh giác hỏi: "Con không rõ ý của thầy."
Lúc này ông cụ trái lại có chút nghẹn giọng, ông suy nghĩ chốc lát, tựa như đang sắp xếp lại lời nói, nhưng mày càng cau càng chặt, giống như hạ quyết tâm thật lớn mà thở dài một hơi nói: "Thu tay lại đi, tiếp tục nữa không phải phạm vi mà các con có thể tiếp xúc."
Chu Quyết hỏi: "Tương tộc?"
Ông cụ lại ngừng thời gian dài, ông lắc đầu nói: "Không phải. . . . . ."
Trần Hạo khẽ mỉm cười nói: "Nghiên cứu cuối cùng phải hoàn thành hẳn là Quách Phác."
Ông cụ Mã ngẩng đầu nhìn Trần Hạo, ông nói: "Con người sống rất không dễ dàng, cho nên người ta càng hy vọng có thể bình thản sống hết quãng đời này hơn. Ý nghĩ như vậy hợp tình hợp lý, nhưng nếu có cơ hội để con có thể thật sự tiếp xúc đến khả năng thực hiện kia, con sẽ làm thế nào?"
Trần Hạo nhìn ông cụ Mã, chưa trả lời, vẻ mặt ông cụ Mã có chút phức tạp, ông nói: "Sẽ cố gắng thực hiện nó chứ gì. . . . . . . Đây là động lực Tương tộc dựa vào để truyền thừa. Tương tộc không có cái khái niệm gọi là dòng họ, chỉ cần hết thảy những ai muốn tiếp tục nghiên cứu của bọn họ thì sẽ là người trong họ của bọn họ. Bọn họ dựa vào ý niệm này truyền thừa đời sau."
Trần Hạo lạnh nhạt nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338985/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.