Ngữ điệu Diệp Vỹ phi thường lạnh nhạt, tựa như người chết kia chẳng qua chỉ là một người ngoài mà không phải là em trai ruột của mình. Điều này làm cho tình cảm người ta không thể tiếp nhận lắm.
Mập mạp nhịn không được cười lạnh nói: "Không đúng đâu, lão ngài mới vừa nhập bọn chưa bao lâu, có thể không biết tình hình của bọn tôi. Cố Lão và Lão Triệu cũng là hai trong bảy người. Bọn họ không phải cũng còn sống đó sao? Nếu dựa theo giải thích của anh, chỉ cần bọn họ không có việc gì chúng ta sẽ vẫn an toàn đúng không? Chúng ta bây giờ nên trở về ăn uống hát ca mà dâng cúng hai ông già kia, để cho bọn họ sống càng dai càng tốt là được thôi."
Diệp Vỹ cũng không trực tiếp trả lời, mà nhìn Trần Hạo, Trần Hạo bất đắc dĩ vuốt cằm nói: "Quả thật là như vậy, nhưng sự tình sẽ đơn giản thế sao? Còn nữa các cậu đã quên một người, người này hẳn có thể giải thích bí mật của hai người Cố Lão bọn họ. Mà nếu giả thiết này thành lập, cũng có thể giải thích câu nói cuối cùng theo như lời Diệp Đĩnh sẽ không có hàm nghĩa tử vong chân chính, đem đầu mối tản mát lúc trước kết nối thành một đường."
Tam Béo hỏi: "Ai hả?"
Trần Hạo nói: "Anh em tốt của các cậu, Phùng Lão Cửu."
Nói đến Lão Cửu, trong mắt mấy người Chu Quyết đều hiện lên rất nhiều thần sắc phức tạp, có lẽ Lão Cửu đối với mấy người Chu Quyết mà nói, sự khiếp đảm càng thêm khắc sâu, dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338979/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.