Mọi người không thể tin được, bọn họ đồng thời nhìn về phía Trần Hạo, mà Trần Hạo chỉ cười khổ, anh tiếp tục nói: "Các cậu đừng nhìn tôi như vậy, sự tình này Như Lan vào lúc cuối cùng mới biết được, bởi vì Khất Nhi, cũng chính là Trần Tinh có lẽ sớm đã chết rồi, mà sau này bà nội tôi gả ra ngoài, tóm lại cơ hồ cùng trong nhà cắt đứt liên lạc."
Chu Quyết nghe được loại lý do thoái thác như vậy, trong lòng nhất thời có một cỗ lửa nghẹn lại. Cậu lạnh mặt hỏi: "Vậy anh làm thế nào lại liên hệ được, cũng bởi vì chị gái anh chợt nghe được câu nói kia? Không phải vậy chứ, ngài tốt xấu cũng là một giáo viên, logic loạn thất bát tao gì đây hả."
Anh nhìn biểu tình tôi không tin của Chu Quyết, bất đắc dĩ thở dài nói: "Tôi đã nói, cậu lại không tin, cậu muốn tôi làm thế nào đây? Nói cho cậu biết tôi mới là đầu têu phía sau? Sau đó thế nào, tôi quay lại giết chết các cậu?"
Chu Quyết nhất thời không biết nói gì, cậu chỉ có thể chột dạ nói: "Tôi không phải ý tứ này. . . . . ."
Trần Hạo tiếp tục nói: "Kỳ thật đoạn thời gian Như Lan mới phát bệnh, mọi người trong nhà chúng tôi đều không chú ý, tưởng rằng chị ấy áp lực học tập lớn, nên đưa chị về quê tĩnh dưỡng. Mọi người ở quê rất chiếu cố chị ấy, chị ấy ở đó liền tự giam mình trong một ngôi nhà cũ một bước cũng không ra khỏi cửa. Sau đó chị ấy không biết thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338978/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.