Trần Hạo vừa dứt lời, huyền miêu liền phát ra một tiếng kêu rất nhỏ, sau đó nghiêng đầu trốn trong góc của giá sách. Một đôi mắt lục sắc lại thủy chung nhìn chằm chằm bọn họ nói chuyện.
Chu Quyết, Khỉ Còi đồng thời hỏi: "Loại trừ như thế nào?"
Trần Hạo hơi nhíu mày, sau khi y suy nghĩ một phen nói: "Đầu tiên. . . . . .Nếu các cậu là tác giả, các cậu nghĩ các cậu sẽ vì nguyên nhân gì viết xuống quyển tiểu thuyết này?"
Khỉ Còi suy nghĩ vừa chuyển nói: "Có lẽ trong lúc lơ đãng tán gẫu nghe được người nào đó nhắc tới, sau đó thêm mắm thêm muốn chế ra một câu chuyện."
Trần Hạo lấy bút ra rất nhanh viết trên giấy bốn chữ 'nghe tin vỉa hè'. Viết xong y ra hiệu cho Chu Quyết cũng đưa ra một nguyên nhân, Chu Quyết ậm ừ nửa ngày, nói: "Tôi nghĩ cũng có thể chính là bản thân người đó tham dự vào sự kiện, hoặc nói người ấy trải qua chuyện gì đó, sau đó biến tướng mà đem nó viết thành tiểu thuyết."
Trần Hạo nhanh chóng viết ra bốn chữ 'kinh nghiệm bản thân', sau đó y tiếp tục nhìn hai người bọn họ, nhưng bọn họ đều lắc đầu tỏ vẻ tìm không ra khả năng thứ ba nữa.
Trần Hạo nở nụ cười thần bí, y nói: "Còn có một loại khả năng đó chính là tác giả này không phải một người. Bản thân người ấy chính là một con quỷ, một con quỷ tự thuật câu chuyện của nó."
Trên mặt Chu Quyết lại xẹt qua một chút co quắp, cậu nói: "Thầy Trần, ý của ngài là nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338966/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.