Anh cười khổ nói: "Giống như năm năm trước, lại có rất nhiều người vô tội bị liên lụy vào, con không biết làm như vậy rốt cuộc là đúng hay sai."
Chú Ân cười lạnh nói: "Con còn có lựa chọn sao? Là nó tìm tới con. Bất quá năm đó Như Lan cũng từng nói như vậy, giống tình cảnh hiện tại của con như đúc."
Trần Hạo gãi đầu, trên khuôn mặt anh tuấn của anh hiện ra một tia thống khổ, anh nói: "Con sẽ bảo vệ bọn họ, chuyện chị không làm được, con nghĩ con có thể làm được."
Chú Ân ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Trần Hạo, ông nói: "Con và chị gái con bất đồng, chị gái con trừ con ra, sẽ không lo lắng đến sống chết của người khác. Sự tình này một mình con thật sự không làm được!"
Trần Hạo nhìn ông nói: "Con làm được, con tin tưởng người bên cạnh mình."
Chú Ân cười nhạo nói: "Vậy bọn họ thì tin tưởng con được bao nhiêu?"
Trần Hạo nhất thời nghẹn giọng, anh bất đắc dĩ lắc đầu trong đầu anh xẹt qua hình ảnh Chu Quyết luôn vui đùa, nhưng ánh mắt lại cực kỳ nhu hòa. Trần Hạo ngẩng đầu nói: "Đã tới nước này, chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi."
Chú Ân cười hút thuốc, ông gãi mái tóc hoa râm nói: "Chị gái con cũng từng nói những lời này, nhưng vẻ mặt lại kém nhiều lắm, đánh cuộc đi, chú Ân giúp con."
Trần Hạo hé miệng phảng phất như muốn hỏi rất nhiều vấn đề, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu nhìn hai tay nói: "Cám ơn chú, chú Ân."
Nói xong chú Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-bay-nguoi/1338965/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.