Lúc này, máu trong người tôi như đông cứng lại. Ánh mắt của hắn rất an tĩnh, không có lấy một tia tức giận.
Ánh trăng hiện ra sau những đám mây đen, tôi thấy rõ mặt hắn ta, người này đã gặp qua rồi.— chính là tên thanh niên chạy xe đạp.
Tuy vừa nãy mánh khóe nhỏ của tôi đã khiến hắn ăn đau, nhưng giờ gió đổi hướng rồi. Tay phải bị đâm xuyên dính trên cửa sổ, đau đến nỗi không thể dùng sức, tôi chỉ có thể dùng tay trái bám vào bệ cửa sổ.
Hắn cầm cán dao rút ra, tôi hét lên, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Mũi dao lơ lửng trên mu bàn tay trái tôi, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm xuống. Tay phải máu tươi chảy đầy ra nên bắt đầu bị trượt, có lúc tôi suýt nữa không bám vào bệ cửa sổ được.
Chỉ cần tay trái bị một dao là sẽ rơi từ tầng tám xuống ngay.
Mũi dao chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi, đôi mắt đen lãnh tĩnh đến dọa người. Tôi chưa bao giờ bị người khác nhìn kiểu này, ngay cả những lúc quan hệ với Hứa Đà căng thẳng nhất cũng không có — ánh mắt tên này nhìn tôi giống như mổ cá đang nằm trên thớt.
Sau đó hắn mở mồm hỏi một câu:
"--- Mày biết bao nhiêu thân phận giả của nó?"
Tôi sợ cứng người, tôi nhận ra ngay hắn muốn biết rốt cuộc tôi biết rõ quá khứ của Hứa Đà bao nhiêu. Nhưng mà tôi chỉ biết người này gọi là "Hứa Đà", cứ tính là tôi xem qua túi đựng giấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-an-phu-tha-ninh-mong-tra/2894329/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.