Lần này Hứa Đà ngủ thẳng tới sáu giờ tối. Tôi không gọi anh ấy dậy, kỳ thực khoảng bốn giờ điện thoại anh ấy có mấy cuộc gọi, tôi chỉnh sang chế độ im lặng luôn.
Đợi lúc tỉnh dậy xem giờ liền sững người, lần đầu tôi thấy đầu tóc bù xù với biểu cảm ngây ngốc của anh ấy, tôi ở bên cạnh liền cười ra tiếng.
"Gia hỏa này ghét nhất bị người khác cho leo cây, thế nào cũng bị đánh một trận rồi." Anh ấy lật đật thay quần áo, lấy đồ đạc rồi kéo tôi đi.
Trên đường tôi nói cho anh ấy biết thi thể tên kia đã bị tôi xử lý rồi.
"Mượn lò đốt rác nhà bạn."
"Cho anh địa chỉ người bạn đó."
"Anh ta cũng sẽ không nói ra ngoài."
Hứa Đà thở dài, lười chả buồn nói thêm. Nửa tiếng sau hai kẻ bị thương tụi tôi đến một nhà hàng Tây trong phố cổ, bây giờ đang là giờ cao điểm dùng bữa, trước cửa nhà hàng đang xếp hàng dài gần bảy mươi người.
Anh ấy nhắn vài tin cho ai đó, kéo tôi tìm chỗ trống. Hai thanh niên bên cạnh để giỏ xách chiếm hai chỗ, Hứa Đà bảo họ cầm đi.
"Ở đây có người rồi." Tên kia nói
"Tôi không thấy người." Hứa Đà nói xong xách giỏ của hắn vứt ra giữa đường, để tôi ngồi trên ghế. Người kia kinh ngạc nhìn túi của mình bị xe cán nát, quay đầu muốn lý luận với anh ấy.
Lão lưu manh, tôi lẩm bẩm.
Hứa Đà dọa tên kia bỏ chạy, ngồi xuống bên cạnh tôi: "Bạn nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vong-an-phu-tha-ninh-mong-tra/2894328/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.