Ông Đổng Chính Hào tuy vẫn còn hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn đi theo.
Và đúng như những gì Liễu Mộc Mộc nói, ông chỉ kịp nhìn mặt ông Tần Khai một lần cuối cùng.
Cửa phòng cấp cứu đóng lại rồi được mở ra, bác sĩ vô cùng thương tiếc thông báo rằng, vì các vết thương trên toàn bộ cơ thể người bệnh bị vỡ, dẫn đến mất máu quá nhiều, dù đã tận tình cứu chữa nhưng vẫn không qua khỏi.
Khoảnh khắc đó, ông Đổng Chính Hào đang đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu, nghe thấy tiếng khóc của bà Tần, sống lưng lạnh toát.
Mãi cho đến hơn năm giờ chiều, tận khi người nhà họ Tần đến bệnh viện đầy đủ rồi, ông Đổng Chính Hào và bà Khương Lệ bị ông ta gọi xuống để an ủi bà Tần, mới mệt mỏi rã rời quay về phòng bệnh của con trai.
Hai người vừa đi tới trước cửa phòng bệnh, thì nghe thấy tiếng cãi vã yếu ớt của Đổng Kỳ: “Tao cho mày biết, mày đừng có giả vờ giả vịt với tao, cũng đừng hòng nghĩ tới chuyện bòn rút của cải gia đình nhà tao. Tất cả tiền bạc trong nhà họ Đổng này đều là của tao, không có phần cho đám người hao cơm tốn chỗ không đáng một xu như chúng mày đâu, sớm muộn gì chúng mày cũng phải biến khỏi cái nhà này!”.
Ánh mắt vợ chồng ông Đổng Chính Hào vẫn bình tĩnh như thường, chẳng ai cảm thấy những lời con trai họ nói có gì không đúng cả.
Lúc bà cụ còn sống, từ nhỏ đã nói với thằng cháu đích tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/von-di-vo-duyen-may-nho-em-boi-chuan/2500675/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.