Cả một buổi sáng Dư Thính đều tự nhốt mình trong phòng.
Những hình ảnh khó chịu kia cứ lẩn quẩn trong đầu, rõ ràng đến mức giống như một lưỡi dao bén nhọn, ở ngay tại trái tim cô không ngừng khoét sâu.
Đau.
Đau không chịu nổi.
Không biết qua bao lâu, Dư Thính bỗng nhiên bình tĩnh lại.
—— Cô muốn đi tìm Yến Từ.
Suy nghĩ này trở thành năng lượng để cô vùng vẫy đứng dậy, Dư Thính lau khô nước mắt, vơ lấy túi kẹo chạy xuống lầu.
Cô chạy rất nhanh, dép lê chạy trên sàn phát ra âm thanh “bạch bạch” lên hồi, gương mặt không giấu được sự mệt mỏi, trong mắt còn có tơ máu chưa kịp lắng xuống.
Chú Lý không yên tâm hỏi: “Thính Thính, con cảm thấy không khỏe chỗ nào sao?”
Trong mắt chú tràn đầy sự quan tâm lo lắng, trong lòng Dư Thính lại chua xót thêm một phần.
Chú Lý và dì Tô ở Dư gia cũng đã mấy chục năm, sau khi Dư gia phá sản, chắc rằng cuộc sống của hai người họ cũng không tốt đẹp gì lắm. Trước kia Dư Thính bị chiều hư, chưa bao giờ nghĩ đến việc khi mình rời đi thì mọi người xung quanh sẽ như thế nào. Trên thực tế, tất cả những người quan tâm đến cô đều phải trả một cái giá rất đắt cho sự tuỳ hứng của cô, bao gồm chính bản thân cô.
Đôi mắt lại hơi cay lên, Dư Thính cố nén nước mắt, nhìn chú Lý nở nụ cười ngọt ngào, “Con chỉ thấy hơi căng thẳng mà thôi.”
“Căng thẳng?”
“Dạ, bởi vì hôm nay con đi hẹn hò với Yến Từ.”
Chú Lý có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/voi-gia-tai-bac-trieu-toi-cam-kich-ban-doan-menh/992346/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.