"Nhiếp Phong... Em?" Ngón tay nhỏ nhắn tinh xảo chỉ vào tấm hình có cặp nam nữ, trong giọng nói tràn đầy nghi hoặc.
"Không sai, đây là em, còn đây là anh." Giọng nói của người đàn ông nghe ra có vẻ rất kiên nhẫn, cũng rất ôn nhu "Đây là hình em chụp ở Cambridge."
Ánh mặt trời như đang tung cửa tiến vào trong phòng, Tân Nhu ngồi phía trước cửa sổ cẩn thận nhìn tấm hình trước mặt. Còn Nhiếp Phong lại ngồi ở đối diện cô, kiên trì cặn kẽ giảng giải từng bức ảnh cô chụp chung thậm chí cũng có nhiều bức ảnh họ chụp đơn lẻ.
"Đây là hình em chụp cùng với những người bạn học nước ngoài, Suzanna, Bảo Ân, Đạt Lỵ Á..." Nhiếp Phong chỉ vào trong hình từng người có màu da khác nhau, kiên trì giải thích.
Tầm mắt Tân Nhu dịch chuyển từ trong hình dời sang nhìn Nhiếp Phong " Nhiếp Phong? Không có..."
Nhiếp Phong sửng sốt một chút, sau khi suy nghĩ một chút mới rõ ý của Tân Nhu là sao không nhìn thấy anh.
Bởi vì album ảnh này là do Phùng Lan mang từ nhà đến đây nên mọi tấm ảnh chủ yếu chỉ có mình Tân Nhu.
Phùng Lan ngồi bên cạnh Tân Nhu, giương mắt nhìn Nhiếp Phong, trong mắt có thần thái khác thường.
Trước khi sắp xếp xuất ngoại, tạm thời Tân Nhu vẫn còn tiếp nhận điều trị trong viện dưỡng lão. Nhiếp Phong sẽ tới một tuần hai lần giúp đỡ Tân Nhu nhớ lại ký ức.
Không biết là vì có nhiều người đến gặp cô quá hay vì sự xuất hiện của Nhiếp Phong khiến lòng Tân Nhu rung động mà cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-tong-giam-doc-phong-ngua-toi-day/554785/chuong-120-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.