Edit: Sóc Là Ta -
Khuôn mặt Khúc Như Hoa lúc đỏ lúc trắng, bà liếc mắt nhìn con trai mình nói: "Con đây là... đây là đuổi mẹ đi sao? Ha ha!" Bà nở nụ cười thê lương "Quả nhiên con trai như lang sói, cưới vợ xong đã mau chóng quên mẹ. Con cũng giống y như anh trai con, mẹ đều muốn tốt cho các con mà các con lúc nào cũng cảm thấy mẹ hại các con."
Nhiếp Phong không muốn nói nhiều bởi vì giải thích càng nhiều thì cũng không cách nào xoay chuyển ý nghĩ trong đầu của Khúc Như Hoa.
Bạch Tuyết lại tiếp tục nép vào lồng ngực Nhiếp Phong, cảm nhận sức mạnh kiên định của anh, có như vậy cô mới cảm thấy an tâm.
Khúc Như Hoa từ từ xách túi của mình đứng lên. Lần này đến đây, bà nghĩ mình sẽ có được những thứ mình muốn từ Nhiếp Phong, lại không ngờ tình hình lại xảy ra trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của bà.
"Nhiếp Phong, mẹ chuẩn bị tổ chức hội đồng quản trị và cũng lại cân nhắc..." Khúc Như Hoa đi tới cửa xoay người mạnh mẽ nhìn Nhiếp Phong và Bạch Tuyết "Lại một lần nữa cân nhắc về vị trí tổng giám đốc tập đoàn PLO của con."
Nhiếp Phong chỉ cười cười: "Con nghĩ khi nhận chức tổng giám đốc tập đoàn PLO này, con đã quản lý rất tốt, cũng sẽ không cảm thấy hổ thẹn với ông nội và ba mình một phen khổ cực."
Khúc Như Hoa cười lạnh hai tiếng, mở cửa rời đi.
Sau khi cửa chính dần dần được đóng lại, Bạch Tuyết lo lắng ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Phong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-tong-giam-doc-phong-ngua-toi-day/554784/chuong-120-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.