Nhìn bộ dáng Nam Cung Thiến ăn no, Ngô Duẫn Kỳ cười ra tiếng ở bên cạnh, bộ dáng của cô thật sự là rất đáng yêu, nhìn thế nào cũng không cảm thấy chán ghét.
Sau khi dùng điểm tâm sáng xong, Ngô Duẫn Kỳ tự mình lái xe chở Nam Cung Thiến ra ngoài.
Trên đường Nam Cung Thiến hỏi mấy lần muốn đi đâu nhưng Ngô Duẫn Kỳ chỉ nói cho cô đến nơi thì biết chứ không nói ra đáp án.
Sau khi đến thì Nam Cung Thiến mới nhìn rõ, nơi này là cô nhi viện, Nam Cung Thiến dừng lại, cô biết Ngô Duẫn Kỳ là một cô nhi, cô đoán, Ngô Duẫn Kỳ nhất định là muốn cho bản thân cô biết đến quá khứ của anh, nghĩ muốn kể khổ ở đây?
Đi theo Ngô Duẫn Kỳ đi vào, dường như anh đối với nơi này rất quen thuộc, không cần hỏi người khác trực tiếp đi đến nơi bọn trẻ đang ở.
Lúc bọn nhỏ thấy Ngô Duẫn Kỳ, có mấy đứa lớn tuổi hơn một chút đang chơi đùa cũng chạy về phía anh, thậm chí nhào tới trên người Ngô Duẫn Kỳ.
Bởi vì bọn nhỏ phía sau nhiều quá ‘hung mãnh’ đến độ làm Ngô Duẫn Kỳ trực tiếp té nhào trên bãi cỏ, cả một đám trẻ ngã trái ngã phải, trên mặt tất cả đều mang theo nụ cười ngây thơ, mặc dù nơi này là cô nhi viện nhưng từ trên người những đứa trẻ này có thể thấy niềm hạnh phúc và vui vẻ.
Đây là một chuyện rất hiếm thấy.
Bởi vì đây là nước Mĩ, cho nên viện trưởng của cô nhi viện này là một vị nữ tu sĩ, bà nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554288/quyen-3-chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.