Cuối cùng, cô đành đưa mắt ra hiệu cầu Dienndnle cứu với Ngô Duẫn Kỳ nhưng anh lại xem như không có gì.
Sau ba tiếng đồng hồ đổ máu, rốt cuộc Sophie cũng chịu bỏ qua cho Nam Cung Thiến, mà lúc này Nam Cung Thiến, từ đầu đến chân đã không còn mặc bộ quần áo lúc cô ra cửa.
"Như thế nào? Những thứ này thích không?" Nhìn Nam Cung Thiến đi về phía mình, Ngô Duẫn Kỳ đứng dậy khẽ mỉm cười.
Nam Cung Thiến đã bị giày vò không ít, đặt mông ngồi xuống chỗ ngồi, miệng thở hổn hển: "Tôi chưa bao giờ nghĩ đến mua quần áo qu.y don cũng có thể mệt đến như vậy, quả thật so với việc tôi huấn luyện cả ngày cũng không mệt mỏi như vậy." Nam Cung Thiến đưa tay chỉ Sophie vẫn còn đang thử đồ trong cửa hiệu: "Cô ấy là siêu nhân không? Tại sao lại không biết mệt chứ."
Ngô Duẫn Kỳ cười cười, lúc này đây Nam Cung Thiến không có chút đề phòng nào đối với anh, thật ra thì rất đáng yêu, anh thích nhất bộ dạng lúc này của cô, nếu như có thể vẫn tiếp tục như vậy thì thật tốt.
Sau khi nghỉ mệt xong, Nam Cung Thiến d,0dylq.d quay đầu nhìn về phía Ngô Duẫn Kỳ: "Anh không mua gì sao? Vẫn luôn là chúng tôi mua."
"Anh có nhà thiết kế riêng, cho nên không cần tới nơi này mua đồ." Ngô Duẫn Kỳ thản nhiên nói.
Nam Cung Thiến nhíu mày, hừ, đúng là người có tiền!
"Tạm thời cứ mặc những bộ này trước, nếu như không thích thì đến lúc đó anh sẽ chuẩn bị cho em một nhà thiết kế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554283/quyen-3-chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.