Ngô Duẫn Kỳ thả dao nĩa trong tay ra, ngẩng đầu nhìn Sophie: "Tôi đã từng cũng như cô, cho là mình sẽ không yêu bất kỳ ai, khi đó tôi cho là mình vốn không xứng để cho người ta yêu, nhưng cho đến khi gặp được mới hiểu rõ, có một số thứ mình cho rằng không có, cũng sẽ không đi tới bên cạnh mình, ví dụ như —— cô ấy!"
Hai tay Ngô Duẫn Kỳ chống cằm, gương mặt dịu dàng: "Cô nói xem, có phải là tôi đã yêu cô ấy thật rồi không?"
Sophie nhìn thái độ của anh, khẽ mỉm cười: "Tôi xác định, anh đã yêu rồi!"
Nghe được lời Sophie nói, Ngô Duẫn Kỳ cười càng thêm vui vẻ, ngây thơ như một đứa bé, trong cặp mắt đã từng cô tịch, trống rỗng diễn đàn Lê Quý Đôn hiện lên dịu dàng, ấm áp. Nhìn đến bộ dạng này của anh, trong lòng Sophie xẹt qua một chút đau, chỉ là có thêm chút trấn an, bởi vì cô vẫn cho rằng, Ngô Duẫn Kỳ chắc là sẽ không yêu, không biết yêu một người.
Mà trên thế giới này, duy nhất có thể thay đổi một người, chỉ có tình yêu.
Chỉ là, tình yêu là một con dao 2 lưỡi, nó có thể khiến cho người ta hạnh phúc vô cùng, nhưng cũng có thể làm người ta bị thương khắp người.
Ngô Duẫn Kỳ yêu, thế nhưng anh đã nếm được cảm giác hạnh phúc “được yêu” , hay bởi vì yêu mà vết thương chồng chất, vậy phải xem người yêu anh quyết định rồi.
Chỉ mong không phải là người phía sau!
Nam Cung Thiến đi từ trên lầu xuống, còn quàng thêm một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554282/quyen-3-chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.